[Du ký] Hawaii, ngôi nhà của mặt trời

Đỉnh núi Haleakala – “Ngôi Nhà của mặt trời” trong tiếng Hawaii

Sau gần hai tiếng lái xe qua những khung đường gập nghềnh, chúng tôi đã đến đỉnh núi Haleakala lúc gần năm giờ sáng. Ở dưới chân núi, trời ban đêm vẫn nóng nực trong căn phòng không có điều hoà, thế nhưng ở độ cao hơn 3000 mét trên đây, nhiệt độ giảm xuống khoảng 10 độ. Hai bàn tay tôi lạnh cóng, da mặt se lại.

Bước chân xuống xe, bao quanh chúng tôi là cả một bầu trời đầy sao trong vắt. Những tia sáng của vô vàn những vì sao lấp lánh như những viên kim cương được đặt trên một tấm vải nhung đen tuyền. Đỉnh núi nằm cao hơn cả những tầng mây và cách xa những nguồn sáng của các khu dân cư, chẳng khác nào một ốc đảo được ôm trọn bởi bầu trời đêm. Chúng tôi tận hưởng sự yên tĩnh của không trung, thời gian gần như cô đọng lại trước vẻ đẹp diệu kỳ.

Từng bước từng bước, chúng tôi đi chầm chậm lên đài quan sát – đỉnh cao nhất của ngọn núi lửa. Đoạn đường không dài nhưng vẫn đòi hỏi sự nỗ lực vì không khí loãng hơn. Khi chúng tôi tới nơi thì phía Đông, bóng tối đang dần dần nhường chỗ cho những vệt sáng màu đỏ sẫm, ánh sao lác đác thưa dần. Không lâu sau, những tia nắng mặt trời đầu tiên nhoi lên, nhuộm những màu hồng, cam, vàng lên những tầng mây ở dưới. Tôi giơ tay lên che cho mắt đỡ bị chói, nhưng cảm nhận rõ hơi ấm mặt trời xua tan cái lạnh trên má. Chẳng mấy chốc, những màu cam và hồng dịu nhẹ bị thay thế bởi những tia sáng trắng muốt. Một ngày mới đã bắt đầu trên quần đảo Hawaii.

Lúc lái xe lên đây, tất cả những gì tôi nhìn thấy là con đường quanh co được chiếu rọi bằng đèn pha, xung quanh đều âm u tối mịt. Thế nhưng trong ánh nắng ban mai, khung cảnh núi non hùng vĩ hiện lên một cách rõ rệt khiến tôi ngỡ ngàng. Chúng tôi đi xuống từ đỉnh núi, trước mắt là những sườn núi nhấp nhô bao quanh một thung lũng trải dài. Dưới lòng thung lũng, những ngọn đồi rải rác màu đỏ, xanh, đen, vàng tạo nên một khung cảnh như ở trên sao Hoả.

Chúng tôi đi men theo đường mòn để xuống thung lũng. Khi tiến đến gần, những ngọn đồi hình chóp hiện lên sừng sững, xa hơn và cao hơn cảm nhận ban đầu của tôi. Trừ một vài loại cỏ dại, cây xương rồng, và cây mọng nước mọc đây đó, nơi này hoàn toàn hoang vu. Kể cả những bộ tộc bản địa người Hawaii cũng chỉ thi thoảng đến đây để thi hành những nghi thức tế lễ. Thời tiết khắc nghiệt khiến cho cả người lẫn vật đều khó có thể tồn tại.

Chúng tôi đi nhanh và đi xa, cho đến khi trong tầm mắt không còn nhìn thấy du khách nào khác nữa. Chỉ còn một mình, chúng tôi ngồi xuống trên những phiến đá, ngắm những miệng đồi rải rác phía trước. Ánh nắng mặt trời găy gắt, nhưng thi thoảng có những làn gió mát thổi qua. Lòng tôi nhẹ bẫng, tâm trí vô tư một cách lạ thường. Dường như tôi đã đi xa đến mức bỏ cả lại cái tôi của ngày thường – cái tôi luôn suy nghĩ, lo lắng, cố gắng, phấn đấu, sợ sệt. Lúc này đây, có thể cái tôi đó vẫn đang song song tồn tại, nhưng nó chắc chắn không ở đây mà là ở một nơi xa xôi nào đó.

20191022_110141_HDR